Ông Kè-phêng

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chāmchhiau-chhoē

Ông Kè-phîng(王繼鵬), biō-hō(廟號) Bân-khong-tsong(閩康宗), sè-hō(諡號) Sìng-sîn Ing-juē Bûn-bîng Kóng-bú Ìng-tō Tāi-hông Hàu-hông-tè(聖神英睿文明廣武應道大弘孝皇帝), sī Bân-kok ê tē 4 uī kun-ông, nî-hō Thong-bûn(通文). Ông Kè-phîng sī Bân-thài-tsóo(閩太祖) Ông Sím-ti(王審知) ê sun, Bân-huī-tsong(閩惠宗) Ông Iân-kun(王延鈞) ê tik-chhut (嫡出) tshù lâm, bú-tshin sī Lâm-hàn(南漢) ê Tshing-uán kong-tsú(清遠公主).

Sing-pîng[siu-kái]

Ka-tîng[siu-kái]

Tsham-khó[siu-kái]