Bêng-tiâu

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chāmchhiau-chhoē
Éng-lo̍k Hông-tè, Chu Tē, Bêng-tiâu ê tē-saⁿ ê hông-tè.

Bêng-tiâu sī tùi 1368 nî kàu 1644 nî ê chi̍t-ê tè-kok, sī tè-chè Tiong-kok ê tē bé-jī ê ông-tiâu, tī Goân-tiâu āu-piah, tī Chheng-tiâu í-chêng. Tē-it ê hông-tè sī Bêng-thài-chó͘ Chu Goân-chiong. Bêng-tiâu mā-sī siōng-bé chi̍t-ê Hàn-jîn ông-tiâu, 1644 nî hō Boán-jîn ê Chheng-tiâu chhú-tāi, ông-ūi koh tī Lâm-bêng it-ti̍t iân-sio̍k kàu 1662 nî.