Hêng-chèng

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chāmchhiau-chhoē

Nā í chèng-tī-ha̍k lâi kóng, tī chē-chē kok-ka ê hiàn-hoat kap chè-tō͘--ni̍h, hêng-chèngchèng-hú ê 1 ê koân-le̍k pō͘-hūn, it-poaⁿ sam-koân hun-li̍p ê chè-tō͘ siat-kè, tû-khì hêng-chèng, tō sī su-hoat kap li̍p-hoat chit 2 ê koân-le̍k hun-ki. Hêng-chèng-koân só͘ hū-chek--ê, sī chèng-hú ta̍k-ji̍t ê toā-sè hāng koán-lí ê khang-khoè.

Tī chin chē kok-ka lāi-té, kiàn kóng-tio̍h "chèng-hú", tō sī teh chí hêng-chèng pō͘-mn̂g, chóng--sī chit-ê iōng-hoat tī kok kap kok chò pí-kàu ê sī, bē-bián-tit ē éng-khí khùn-jiáu. Kin-kì sam-koân hun-li̍p ê goân-chek, hêng-chèng-koân bē-sái chè-tēng hoat-lu̍t (li̍p-hoat-koân), mā bô chu-keh khì chò hoat-lu̍t ê kái-soeh (su-hoat-koân), hêng-chèng-koân kan-taⁿ ū chip-hêng hoat-lu̍t ê koân. Si̍t-bū-siōng sam-koân hun-li̍p tī chiaⁿ chē kok-ka pēng bō chiat kah chin chám-choe̍h, khah cheng-chó͘ thang jīn-chhut hêng-chèng-koân ê siōng-teng, sī hêng-chèng-koân ê toā-thâu-lâng, chit-ê thâu-lâng, í chóng-thóng-chè ê kok-ka lâi khoàⁿ, tō sī chí chóng-thóng.

loē-koh-chè ê kok-ka--ni̍h, hêng-chèng-koân ê toā-thâu-lâng sù-siông tō sī li̍p-hoat-koân pō͘-mn̂g (kok-hoē) lāi-té siōng-toā chèng-tóng ê léng-tō-chiá, tī chit-ê chêng-hóng chi-hā, i sī cheng-chò siú-siòng khah chē. Si̍t-chè-tek ta̍k-ê kok-ka tùi hêng-chèng-koân ê thâu-lâng ê cheng-ho͘ lóng bô sio-siâng.

Hêng-chèng pō͘-mn̂g pún-sin lóng ē àn kong-lêng iah jīm-bū koh chò cho͘-chit ê thiah-hun, pí-lūn kàu-io̍k, kok-hông, goā-kau, keng-chè t.t., ta̍k-ê ē-chân ê cho͘-chit koh ē phah-phài thâu-lâng chú-chhî.