Pak-kiaⁿ-oē

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
(Tùi Pak-kiaⁿ-ōe choán--lâi)
Thiàu khì: Se̍h chām, chhiau-chhoē

Pak-kiaⁿ-ōeTiong-kok Pak-kiaⁿ ê hong-giân, sǹg sī Tiong-kok Pak-hong koaⁿ-oē ê hun-chi.

[siu-kái] Pak-kiaⁿ-oē kap piáu-chún Hoâ-gí ê koan-hē

Pak-kiaⁿ-ōe ê hō͘-im tek-sek sī hiān-sî Tiong-kok, Tâi-oân, Sin-ka-pho koaⁿ-hong gí-giân piau-chún ê chú-iàu sêng-hun.

Tâi-oân-oē kap Ji̍t-pún-oē lāi-bīn, tiāⁿ ēng "Pak-kiaⁿ-oē" chí piáu-chún-hoà ê hiān-tāi Tiong-kok-oē, ia̍h tio̍h sī Tiong-kok kok-gí, Hoâ-gí, he̍k-chiá Phó͘-thong-oē. Chóng-sī Pak-kiaⁿ chāi-tē ê gián-gí bô goân-chông hō͘ piau-chún koaⁿ-oē khip-siu.

[siu-kái] Siong-koan

Kò-jîn kang-khū
Miâ-khong-kan

piàn-thé
Tōng-chok
Se̍h chām
Pian-chi̍p
Ke-si kheh-á
Kî-thaⁿ ê gí-giân