Sèng-keng Tâi-gí Hàn-jī Pún

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chām, chhiau-chhoē

Sèng-keng Tâi-gí Hàn-jī Pún (聖經台語漢字本) sī chi̍t-pún iōng hàn-jī su-siá ê Tâi-gí Sèng-keng. Chit-pún Sèng-keng sī tit-chiap chiông Pa-khek-lé bo̍k-su ê Sin-kū-iok ê Sèng-keng hoan-siá chò hàn-jī. 1996 nî chhiaⁿ-goe̍h, Tâi-oân Sèng-keng Kong-hōe chhut-pán.

[siu-kái] Siang-koan ê bûn-chiuⁿ

Kò-jîn kang-khū
Miâ-khong-kan

piàn-thé
Tōng-chok
Se̍h chām
Pian-chi̍p
Ke-si kheh-á