Bûn-hoà

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
(Tùi Bûn-hòa choán--lâi)
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē

Bûn-hoà (文化) sī chí lâng ê oa̍h-tōng. Bô sio-siâng ê tēng-gī hoán-èng bô kāng-khoán ê hun-sek bô·-sek Nā chiàu UNESCO ê tēng-gī, bûn-hòa sī: "tī siā-hōe iā chi̍t-ê siā-hōe kûn-thé lāi-bīn ê chi̍t thò cheng-sîn, bu̍t-chit, tì-lêng, kap kám-chêng ê sèng-chit", kok pau-koat ka-thiam gē-su̍t kap bûn-ha̍k, seng-goa̍h hong-sek, chò-hóe seng-oa̍h ê hong-hoat, kè-ta̍t hē-thóng, thoân-thóng kap sìn-gióng.[1]

Gí-goân kap iōng-gí[siu-kái | kái goân-sú-bé]

Bûn-hoà chit jī ū Hàn-gí Bûn-giân-bûn ê sio-tùi-sû, ì-sù sī "bú", "bú-le̍k" ê tiān-tò-péng. Āu--lâi Ji̍t-pún-oē kā chioh lâi piáu-sī kīn-tāi Se-hng kultura (Eng-gí: culture) ê ì-sù. Chit ê sin ì-hân hām koè-khì ê "bûn-bú" tùi-pí bô ti̍t-chiap ê koan-hē. Liōng-kî-iok lâi kóng, bûn-hoà ē-sái chí lâng ê oa̍h-tōng. Bô sio-siâng ê tēng-gī hoán-èng bô kāng-khoán ê hun-sek bô͘-sek.

Thong-sio̍k ê iōng-hoat tiāⁿ-tiāⁿ kā bûn-hoà chún-chò 1-khoán phêng-lūn sia-hoē, lâng-chéng, kai-chân, thoân-thé koân-kē ê kang-khū. Khó-pí kóng, ū-ê siā-hoē kho·-á jīn-ûi siau-hùi Europa Kó͘-tián Im-ga̍k sī ko-sióng ê bûn-hoà hêng-ûi, pō͘ pin-nn̂g tō bô sǹg sī bûn-hoà. Chóng-sī, nā tī jîn-lūi-ha̍k siōng, lâng ê ta̍k khoán hêng-tōng, pí-lūn kho-ha̍k-ka chò gián-kiù ê kòe-têng, he̍k-chiá sī thong-sio̍k jîn-kûn ê phó͘-thong seng-oa̍h, lóng thang tòng chò bûn-hòa lâi hun-sek.

Koan-hē gē-su̍t bûn-hoà ê bûn-chiuⁿ[siu-kái | kái goân-sú-bé]

Chù-kha[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. Goân-gí: "set of distinctive spiritual, material, intellectual and emotional features of society or a social group". Culture encompasses "in addition to art and literature, lifestyles, ways of living together, value systems, traditions and beliefs".