Hî-lûi

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē

Hî-lûi[1] sī hî-á hêng ê chúi-lûi, chú-iàu sú-iōng tī chúi-bīn ē-té, i tû-liáu tòa chà-io̍h ê thâu-pō͘ í-gōa, koh ū tàu thui-chìn-khì, ē-sài hiòng it-tēng ê hong-hiòng he̍k-chiá siū ín-chhōa tâu hiòng chúi-ni̍h ia̍h chúi-téng ê bo̍k-piau.

Chham-khó[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. Ogawa Naoyoshi, pian. (1931). Tai-Nichi Dai Jiten 臺日大辭典 (ēng Ji̍t-pún-gí).