Pek-kho-choân-su

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
(Tùi Pah-kho choán--lâi)
跳至導覽 跳至搜尋

Pek-kho-choân-su, he̍k-chiá sī pah-kho-choân-su, mā ū kóng pek-kho-su iah pek-kho, sī 1 khoán chham-khó-su, bo̍k-tek sī beh tī iú-hān ê khong-kan biô-siá kok-chióng léng-he̍k ê chai-bat. Kiông-tiāu tê-bo̍k chiâu-chn̂g, chhim-tō· pí-kàu-tek tō khah su. In-ūi iá-sim tōa, it-poaⁿ ū bó·-chióng thêng-tō· ê koân-ui.

Le̍k-sú[siu-kái | kái goân-sú-bé]

1 sè-kí ê Lô-má-lâng Gaius Plinius Secundus phian ê Naturalis Historiae sī só͘ chai-iáⁿ siōng chá ê pek-kho-choân-su chok-phín. Tang-tiong i kì 37 chiuⁿ koan-hē phok-bu̍t-ha̍k, kiàn-tio̍k, i-ha̍k, tē-chit, tē-lí, kiam kî-tha ê sè-sū. Chiàu i tī thâu-sū kóng--ê, sī tùi chhiau-kòe 200-ê chok-chiá ê 2000 hāng chok-phín khì chéng-lí chhut 20,000 kiāⁿ sū-si̍t, koh ka-thiam i kò-jîn ê keng-giām.

Au-chiu Tiong-sè-kí ha̍k-chiá Seville ê Isidore tī tāi-iok 630 nî phian ê Etymologiae sǹg-sī hit-ê sî-tâi ê thâu-chi̍t pō͘ pek-kho-choân-su. Tang-tiong hâm 448 chiuⁿ, lóng-chóng 20 kńg.