Piān-lám

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
跳至導覽 跳至搜尋

Piān-lám[1], he̍k-chiá kiò chhiú-chheh (Eng-gí: handbook) sī chi̍t lūi chham-khó-chheh, khah thoân-thóng ê ì-sù sī chí sè-pún hong-piān hian chah ê chheh-pún, āu--lâi mā thang chí jīn-hô thê-kiong choan-bûn tī it-tēng chú-tê chu-sìn ê kài-siāu-sèng lōe-iông ê chheh, pí-lūn tùi it-tēng khang-khòe ia̍h kang-gē ê kán-tan ké-soeh, tùi ki-hâi chhau-chok ê chí-sī, he̍k-chiá sī lú-iû ê chu-sìn.

Tī ha̍k-su̍t-kài, koh ū chi̍t khoán piān-lám, sī siu-chi̍p chē phiⁿ bô-kâng chok-chiá bûn-chiong, thê-kiong tùi chi̍t-ê chú-tê gián-kiù chu-sìn ê chheh-pún.

Chham-chiàu[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. Ogawa Naoyosi, pian. (1931). "便覽". Tai-Nichi Dai Jiten 臺日大辭典 [Tâi-Ji̍t Tōa Sû-tián] (ēng Ji̍t-pún-gí). 

Siong-koan[siu-kái | kái goân-sú-bé]