Tông Thài-chong

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tông Thài-chong

Tông Thài-chong (唐太宗; 598 nî 1 goe̍h 28 ji̍t – 649 nî 7 goe̍h 10 ji̍t), pún-miâ Lí Sè-bîn (李世民), sī Tiong-kok Tông-tiâu ê tē 2 tāi hông-tè. 626 nî kàu 649 nî chāi-ūi. Thài-chong ê lāu-pē sī Ko-chó͘, lāu-bú sī Thài-bok Hông-hiō.