Tāi Britain Ông-kok

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tāi Britain Ông-kok ê léng-thó͘

Tāi Britain Ông-kok (Kingdom of Great Britain) sī Eng-kok kó͘-chá sî-tāi ê chi̍t ê chèng-sek kok-hō, ūi-tī Se Au Britain kap i-ê hù-sio̍k tó-sū, tī 1707 kàu 1800 nî chûn-chāi. Kin-kì 1707 nî Liân-ha̍p Hoat-àn, che sī iû So͘-kat-lân Ông-kok kap Eng-lân Ông-kok só͘ kiōng-tông sêng-li̍p ê tan-it ông-kok. Sin ê tan-it chèng-hú kap tan-it gī-hōe siat tī Lûn-tun ê Westminster Kiong, ùi 1603 nî So͘-kat-lân Ông James 6-sè chiâⁿ-chò Eng-lân Ông James 1-sè í lâi, chit nn̄g ê ông-kok ū kiōng-tông ê kun-chú.

Ùi 1800 nî Liân-ha̍p Hoat-àn thong-kòe í lâi, Tāi Britain Ông-kok koh chham Ài-ní-lân Ông-kok ha̍p-pèng, tī 1801 nî, Tāi Britain Ông-kok iû Tāi Britain kap Ài-ní-lân ê Liân-ha̍p Ông-kok chhú-tāi.