Tēng Ú-hiân

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tēng Ú-hiân

Tēng Ú-hiân (Hàn-jī: 鄧雨賢, Kheh-gí: Then Yí-hièn, 1906 nî Liông-thâm1944 nî Tek-tang), Ji̍t-pún sî-tāi Tâi-oân liû-hêng-koa ê chok-khek-ka. Tī 1933 nî kàu 1935 nî tiong-kan chhòng-chok chhut kúi-nā-tiâu chhut-miâ ê koa, pau-koat "Bāng Chhun-hong". Liông-thâm-hiong ūi i li̍p 1 sian tâng-siòng kì-liām.

Poē-kéng[siu-kái | kái goân-sú-bé]

I seⁿ tī Thô-á-hn̂g Liông-thâm chit ê Kheh-lâng chng. Lāu-pē sī Hàn-o̍h-á-sian. 3-hoè sî kui-ke poaⁿ khì tī Tâi-pak siâⁿ-lāi. Tha̍k Báng-kà Kong-ha̍k-hāu. Tùi Tâi-pak Su-hoān Ha̍k-hāu pit-gia̍p liáu-āu, hông phài khì Tâi-pak Ji̍t-sin Kong-ha̍k-hāu kà-chheh.

24 hoè khì Ji̍t-pún liû-ha̍k.

1932 nî tâu-ji̍p liû-hêng-koa ê chhòng-chok. I sī Kó·-lûn-bí-a (古倫美亞) Chhiùⁿ-phìⁿ Kong-si ê choan-jīm chok-khek-ka. I it-seng ê chhòng-chok liōng chhiau-koè 50 siú. M̄-koh i ê khek lóng phoè Hō-ló-oē a̍h-sī Ji̍t-pún-oē ê koa-sû, m̄-bat ū Kheh-oē--ê.

Āu--lâi tńg khì chng-kha, Sin-tek Kiong-nâ kà-chheh.

1944 nî in-ūi hì-pēⁿ kiam sim-chōng-pēⁿ lâi koè-sin.

Koa-iâu[siu-kái | kái goân-sú-bé]

Kài-giâm sî-tāi ê Tiong-hoâ Bîn-kok koaⁿ-hong tùi i hit siú "Sù-kùi-hông" (四季紅) ê koa-miâ ū ì-kiàn, só·-í ū kúi-nā-10-tang ê sî-kan sī hō-chò "Sù-kùi-iâu" (四季謠). 1980 nî-tāi khai-sí kái tńg-khì goân-miâ.

Tâi-oân tó-goā ê o·-miâ-toaⁿ siā-khu kā "Bāng Chhun-hong" ê ì-gī choán kàu chèng-tī ê chân-chhù.

Chhut-miâ ê chok-phín[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  • Bāng Chhun-hong
  • Ú-iā-hoe (雨夜花)
  • Chhun-siau-gîm (春宵吟)
  • Sù-kùi-hông (四季紅)
  • Boán-bīn Chhun-hong
  • Chhùi-sim-hoe