Chhoà Poê-hoé

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chām, chhiau-chhoē

Chhòa Pôe-hóe (Hàn-jī: 蔡培火; 1889 nî1983 nî chhiaⁿ-goe̍h chhe-4), Hûn-lîm-koān Pak-káng chhut-sì, Ji̍t-pún sî-tāi siā-hōe ūn-tōng-chiá, Tâi-oân Bûn-hòa Hia̍p-hōe hōe-oân, Pe̍h-ōe-jī chhúi-sak-chiá, Tiong-kok Kok-bîn-tóng tóng-oân.

Chhòa sè-hàn tùi a-hiaⁿ o̍h tio̍h Pe̍h-ōe-jī (POJ), tùi i chá-kî ê kàu-io̍k ū pang-chān. I tī Ji̍t-pún sî-tāi chek-kek chhui-sak POJ chò kàu-io̍k bîn-chiòng ê kang-khū, put-kò bô tit-tio̍h si̍t-bîn chèng-kôan ún-chún. I āu--lâi hoat-bêng "Sin Pe̍h-ōe-jī", sī iōng Ji̍t-bûn khá-nah siu-kái ê hui lô-má-jī phèng-im hû-hō. Chóng--sī, mā sī bô hoat-tō˙ cheng-chhú tio̍h chióng-kôan-chiá ê jīn-tông.

Chiàn-āu Chhòa pēng bô hòng-khì Hō-ló-ōe pheng-im hû-hō ê chhui-kóng. I koh kin-kù Pak-kiaⁿ-gí ê Chù-im Hû-hō hoat-bêng chi̍t-thò Bân-lâm-gí hû-hō, iû-gôan bô tit-tioh chèng-khôan ê jīn-tông.

[siu-kái] Tù-chok

Kò-jîn kang-khū
Miâ-khong-kan
piàn-thé
Tōng-chok
Se̍h chām
Pian-chi̍p
Ke-si kheh-á
Kî-thaⁿ ê gí-giân