Bo̍k-sèng

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chāmchhiau-chhoē
Phah-bo̍k-sèng

Bo̍k-sèng[1] (Eng-gí: boxing), ia̍h bok-sìn-guh, sī 1 chióng Se-iûⁿ ê thé-io̍k ūn-tōng, mā sī bú-su̍t ê 1 chióng. Tùi-phah ê 2 ê lâng thé-tāng ài sio-siâng. In iōng in ê kun-thâu-bú sio-cheng kúi-ā-hoê (rounds), ta̍k hoê 1~3 hun-cheng. Tī Olympia kap chit-gia̍p ê pí-sài, bo̍k-phiau sī beh oân-nā siám tùi-chhiú ê kûn-thâu, oân-nā chhoē khang cheng--koè-khì. Chhâi-phoàⁿ-koaⁿ kin-kù cheng--tio̍h ê sin-khu pō͘-ūi hā hun-sò͘. Ha̍p-hoat ê ūi-á sī thâu-chêng-bīn ê sin-chiūⁿ; thâu, heng-khám, pak-tó͘ te̍k-pia̍t koân hun. It-tēng ê hoê-chhù liáu-āu, khah chē hun hit-pêng sǹg iâⁿ. Nā-chún tùi-chhiú lo̍h-tē koh tī chhâi-phoàⁿ sǹg kàu 10 ê sî-kan lāi bē-hù peh--khí-lâi, tō hō chò Knockout (KO), pí-sài thê-chá siu-soah; iáu khiā--teh ê soán-chhiú sǹg iâⁿ. Tio̍h-siong siuⁿ siong-tiōng ê chêng-hêng (hō chò Technical Knockout (TKO)), mā sī kāng-khoán kiat-kó.

Chham-khó chu-liāu[siu-kái]

  1. Tâi-Hoâ Soàⁿ-téng Sû-tián: "phah bo̍k-sèng"