Sèng-tàn-cheh

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chāmchhiau-chhoē
Hiān-tāi Sèng-tàn-cheh ê pho͘-pâi.

Sèng-tàn ia̍h Sèng-tàn-cheh sī kì-liām Iâ-so͘ chhut-seⁿ (Iâ-so͘-seⁿ) ê Ki-tok-kàu cheh-ji̍t. Tōa-pō·-hūn ê Ki-tok-kàu-tô· tī 12 goe̍h 25 chò-cheh, Tang-hong Chéng-kàu it-poaⁿ tī 1 goe̍h chhe 7. Hiān-chhú-sî tī chē-chē thoân-thóng Ki-tok-kàu tē-khu í-gōa ê só·-chāi mā ná lâi ná chē lâng sî-kiâⁿ kòe Sèng-tàn-cheh.

Sèng-tàn-cheh ê ji̍t-kî, sī kó͘-chá Roma sî-tāi chè-tēng ê ji̍t-chí, m̄-sī chiàⁿ-káng Iâ-so͘ chhu̍t-sì ê ji̍t-chí.

Lēng-gōa, chit-ê ji̍t-chí tī Lâm-iûⁿ mā ū "Âng-mô͘-tang-cheh" ê kiò-hoat.[1]

Chham-khó[siu-kái]

Siong-koan[siu-kái]