Hòⁿ-thài-ông

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
15 ~ 20 tāi ê Ko-kù-lê ông-thóng

Hòⁿ-thài-ông (好太王 / 호태왕 Hotae-wang; 374 nî  – 412 nî ) sī Ko-kù-lê ê tē-19 tāi kok-ông (391 nî ~ 412 nî chāi-ūi), pún-miâ hō-chò Ko Tâm-tek (高談德 / 고담덕 Go Damdeok). Hòⁿ-thài-ông mā hō-chò Kóng-khai-thó͘ Tāi-ông (廣開土大王 / 광개토대왕 Gwanggaeto-daewang).