Phòng-jī

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
"Phòng-jī" mā chí chi̍t khoán kā bûn-jī pit-ōe phòng chhut chóa-bīn ê phû-jī.
Phòng-jī ê kè-sek.

Braille-sek ê phòng-jī[1] sī lī-ēng chhiok-kám thoân-ta̍t ê su-siá hē-thóng, it-poaⁿ sī kēng-kòe chóa bīn ê lia̍p-á lâi piáu-hiān, chú-iàu ê sú-iōng chiá sī sī-kak chiòng-gāi chiá.

Kok gí-giân ū kun-kù chū-sin bûn-jī he̍k-chiá sī ho͘-im só͘ siat-kè ê phòng-jī, chóng-sī ki-pún ê hêng-sek sī 2 lia̍t ti̍t pâi ê 3 ê tiám, àn-chiàu chia 6-ê tiám sī-m̄-sī phòng chhut, lâi cho͘-sêng ki-pún tan-oân.

Chhám-khó[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. phòng-jī, Tâi-Ji̍t Tōa Sû-tián