Hàn-jī
Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Hàn-jī (Hàn-jī: 漢字/汉字, Ji̍t-pún-oē: kanji, Hân-kok-oē: hanja, Oa̍t-lâm-oē: hán tư) sī iōng lâi siá kúi-nā-chióng hiān-tāi kap kó·-chá gí-bûn ê su-siá bûn-jī hē-thóng. Hiān-tāi ê Hàn-gí, Ji̍t-gí, Hân-gí lóng ū iōng-tio̍h Hàn-jī, kî-tiong Hân-bûn kan-na chhun Lâm-Hân ū iōng, Pak Tiâu-sian í-keng hùi-tiāu. 20 sè-kí chìn-chêng, Oa̍t-lâm-bûn iáu ū lâng iōng Hàn-jī siá. Le̍k-sú-siōng mā bat ū kî-thaⁿ ê bîn-cho̍k iōng Hàn-jī he̍k-chiá hóng Hàn-jī lâi chhì siá in ê gí-giân.
Bo̍k-lo̍k |
Hàn-jī ê te̍k-sek[siu-kái]
Hàn-jī chú-iàu sī sì-kak-hêng--ê.
Pō·-siú (Jī-pêng)[siu-kái]
Hun-lūi[siu-kái]
Ián-piàn kap thôan-pò·[siu-kái]
Tiong-kok[siu-kái]
Tai-oan[siu-kái]
Oa̍t-lâm[siu-kái]
Hàn-gí-giân[siu-kái]
Chham-khó[siu-kái]