Bûn-kū

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
跳至導覽 跳至搜尋

Bûn-kū/bûn-khū (文具) ia̍h-sī choá-pit (紙筆), ia̍h ū hō-chò bûn-pâng-kū[1], sī the̍h-lâi chìn-hêng kap pang-chō͘ su-siá ê chē-chē chióng ke-si.

Tang-a sè-kài, kó͘-chá-lâng lóng kā mô͘-pit, ba̍k, choá kap ba̍k-poâⁿ chit 4 hāng bûn-kū tàu-tīn hō-chò choá-ba̍k-pit-hīⁿ.

Chham-khó[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. Lîm Bō͘-seng (1934 nî 6 goe̍h). "Sin Tâi-oân-ōe ê Tîn-lia̍t-koán". Tâi-oân Kàu-hōe Kong-pò.