Chèng-jîn

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē

Chèng-jîn (證人) sī àn-kiāⁿ ê siong-koan kiàn-chèng-jîn, in tī-leh hêng-sū ia̍h-sī bîn-sū sio-kò tiong, thê-kiong chèng-sû lâi biâu-su̍t chham àn-kiāⁿ ia̍h-sī sio-kò siong-koan ê jîn-sū-sî-tē-bu̍t, í hia̍p-chō su-hoat sím-phoàⁿ ê chìn-hêng. Iû àn-kiāⁿ ia̍h-sī sio-kò siong-koan ê goân-kò ia̍h-sī pī-kò ia̍h-sī in-ê piān-hō͘-sū seng-chhéng thoân-hoàn, chiah-koh iû hoat-īⁿ khui thoân-phiò, thoân chèng-jîn kàu hoat-īⁿ chò-chèng. Tī chi̍t-koá hêng-sū ê àn-kiāⁿ tiong, ū-tang-sî ē chiàu chèng-jîn kám ū thán-pe̍h kap i sia̍p-àn ê thêng-tō͘, khó-lêng ē ùi chèng-jîn ê sin-hūn choán-chò pī-kò.