Im-kai

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Bí im-hû chha pòaⁿ-im-kai ê seng im-kai (chêng pòaⁿ-pêng) kap kàng im-kai (āu pòaⁿ-pêng).

Im-kai[1] (Eng-gí: scale) sī chiàu pîn-lu̍t he̍k-chiá sī im-ko (pitch) siat-tēng ê chi̍t thò im-hû sūn-sī. Nā sī hiòng koân im-ko pâi-lia̍t--ê hō chò seng im-kai (ascending scale); hiòng kē im-ko pâi ê sī kàng im-kai (descending scale). Ū-ê im-kai tī seng kàng nn̄g hong-bīn sī ēng bô-kâng ê im-ko pâi-lia̍t.

Chham-kho[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. Ogawa Naoyosi, pian. (1931). "イムカイ". Tai-Nichi Dai Jiten 臺日大辭典 [Tâi-Ji̍t Tōa Sû-tián] (ēng Ji̍t-pún-gí) 1. p. 98.