Jîn-lūi ê sèng

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē

Sèng tùi lâng lâi kóng, pau-koat koan-hē sèng ê pún-lêng ê hoa̍t-tōng/hêng-tōng kap ē ín-khí sèng-hoán-èng kap sèng-hêng-ûi ê lóng-chóng hāng-mi̍h. Sèng ū chē-chē bô-kâng ê chân-bīn, chia-ê bô-siâng ê chân-bīn, hō͘-siong chi-kan sīm-chì sī mâu-tùn--ê. Koh lâi, sèng kap seⁿ-thoàⁿ, kiān-khong kiau khoài-lo̍k mā ū khan-sia̍p, thang kóng sī in-in-tāu-tîn. Sèng toà jîn-chè koan-hē, siā-hoē, hoat-lu̍t, tō-tek chham chong-kàu ê kìm-khī téng-téng mā ū chiok chē khan-liân tī--leh.

Gián-kiù jîn-lūi ê sèng, pau-koat táⁿ-tia̍p sèng ê kan-gāi téng-téng ê ha̍k-kho, hō-chò sèng-kho-ha̍k.