Thó-chia̍h

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Hiang-káng ke-á-thâu ê khit-chia̍h

Thó-chia̍h sī hiòng pa̍t-lâng kiû-thó chia̍h-mi̍h kap chîⁿ-châi téng-téng bu̍t-chit ê hêng-ûi. Thó-chia̍h ûi-seng ê lâng kiò-chò khit-chia̍h.

Ū-ê khit-chia̍h in-ūi bô kang-chok ê lêng-le̍k chiah lâi thó-chia̍h; ū-ê sui-jiân ū kang-chok ê lêng-le̍k, tān-sī chhōe-bô thâu-lō͘, mā bô ún-tēng ê siu-ji̍p, in-chhú in chiah ē lâi thó-chia̍h. Pū-hūn khit-chia̍h sui-jiân ū kang-chok ê lêng-le̍k, m̄-koh bô kang-chok ê ì-goān, kam-goān thó-chia̍h ûi-seng; ū-ê pī jīm-tēng chò pián-sian, lī-iōng lâng ê ài-sim kap lîn-bín lâi thàn-chîⁿ.