Tiuⁿ Chhit-lông

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tiuⁿ Chhit-lông

Tiuⁿ Chhit-lông (張七郎; 1888 nî 12 goe̍h 16 ji̍t[1] - 1947 nî 4 goe̍h 4) Chè-hiàn Kok-tāi, Hoa-liân-koān Chham-gì-hoē gī-tiúⁿ. I kap nn̄g ê hau-siⁿ, Hōng-lîm Chho͘-tiong Hāu-tiúⁿ Tiuⁿ Chong-jîn (張宗仁), i-sing Tiuⁿ Kó-jîn (張果仁), bô iân-kò͘ hông lia̍h--khí, poàⁿ-mî teh bōng-á-po͘ piⁿ hông chhìⁿ-sat.

Tiuⁿ Chhit-lông 1888 nî 12 goe̍h 16 ji̍t tī Sin-tek-chiu Iûⁿ-muîⁿ chhut-sì, in-uì pâi tē chhit-ē chhiah kiò Chhit-lông. 1915 nî tuì Tâi-oân Chóng-tok-hú I-ha̍k-hāu chhut-gia̍p. 1921 nî poaⁿ kàu Hoa-liân Hōng-lîm khui Jîn-siū Pīⁿ-īⁿ (仁壽醫院).

Chiong-chiàn liáu-āu, Tiuⁿ Chhit-lông chin hoan-gêng Chó͘-kok lâi Tâi-oân. 1946 nî tòng-soán Hoa-liân-koān Chham-gī-goân koh tòng-soán gī-tiúⁿ, kâng nî mā tòng-soán Chè-hiàn Kok-tāi.

Jī-jī-pat Sū-kiāⁿ hoat-seng liáu-āu i bô tan-jīm lin-hô ê jīm-bū, in-uī i tú chiah àn Tiong-kok chhām-kā Chè-hiàn hōe-gī tńg--lâi, long tī teh phoà-pīⁿ tó teh bîn-chhn̂g. 1947 nî 4 goe̍h chhē 4 àm-sî, i kap 3 ê kiáⁿ khì hō͘ Kok-bîn-tóng lia̍h--khì, hit-àm I kap nn̄g ê hāu-siⁿ, Tiuⁿ Chong-lîn (張宗仁), Tiuⁿ Kó-lîn (張果仁), teh bōng-á-po͘ piⁿ hōng chhìⁿ-sat. I tē jī kiáⁿ Tiuⁿ I-lîn (張依仁) in-uī ū khì Tiong-kok tang-pak pīⁿ-īⁿ ho̍k-bū ê sî bat khì hō͘ Chiúⁿ Kài-se̍k o-ló chiah bô tāi-chì.

Tiuⁿ Chhit-lông pē-kiáⁿ siū-hāi ê īn-sò͘, in bó͘ Chiam Kim-ki (詹金枝) ioh:

  1. Tiuⁿ Chhit-lông tī Hoa-lâin-koān Chhām-gī-hoē tuí koān ê ī-sǹg ū ì-kiàn.
  2. Tuí koā̄n-chèng kap Hōng-lîm Chho͘-tiong ū ì-kiàn.
  3. Jī-jī-pat sū-kiāⁿ liáu-āu chò koān-tiúⁿ ê hāu-soán-jîn.

Chām-goā liân-kiat[siu-kái | kái goân-sú-bé]

Chham-khó[siu-kái | kái goân-sú-bé]

  1. 臺灣新民報社, pian. (1937). "張七郎". 臺灣人士鑑. 呂靈石.