Hiān-tāi kiàn-tio̍k

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Chit phiⁿ bûn-chiong sī kóng hō chò "hiān-tāi" ê kiàn-tio̍k sek-iūⁿ, nā sî-kan siōng hiān-sî ê kiàn-tio̍k chhiáⁿ khoàⁿ tong-tāi kiàn-tio̍k.
Tâi-lâm Ha̍p-tông Thiaⁿ-sià, 1930 nî-tāi ê hiān-tāi kiàn-tio̍k.

Hiān-tāi kiàn-tio̍k, sī hiān-tāi-chú-gī ê kiàn-tio̍k iūⁿ-sek, káng-kiù chīn-liōng kán-tan ê hêng-thé, hòe-tû bô su-iàu ê siat-kè. Chit khoán ê kián-tio̍k tī 19 sè-kí āu-kî sán-seng, kàu 20 sè-kí tiông-kî khai-sí toā liû-hêng.

Siong-koan hāng-bo̍k[siu-kái | kái goân-sú-bé]