Sû-sèng

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē

Sû-sèng (詞性; Eng-gí: part of speech) sī tan-gí ê lūi-pia̍t, chi̍t khoán sû-sèng lāi-bīn ê tan-gí ū bé-kâng ê gí-hoat sèng-chit. Phì-jū bêng-sû, tōng-sû, hêng-iông-sû, hù-sû téng khoán kài-liām lóng sǹg sī sû-sèng.