Ông Hiong-siân

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
跳至導覽 跳至搜尋
Ông Hiong-siân.

Ông Hiong-siân(王香禪; 1886-?) pún-miâ Bóng-tshī(罔市), iū miâ Liû-sian(留仙), Hiong-siân(香嬋), piáu-jī Tāi-khing(黛卿), gē-miâ Bóng-tshi(夢癡). Ông Hiong-siân tī Tâi-pak Báng-kah tshut-sì, sī Tshing-tiâu kah Ji̍t-pún sî-tāi tshut-miâ ê gē-tuànn tsham tsa-bóo si-jîn. I sī Liân Hîng ê tē-tsú, Siā Kài-tsio̍h ê bóo.

Ông Hiong-siân tshut-sin sàn-tshiah, tshù-lāi ê king-tsè lóng khò in a-hiann Ông Á-thôo(王仔塗) sîng-tam. Tsū sè-hàn, i tō khì hōo Táng Á-tī(董仔治) siu tsò khè-kiánn. Hiong-siân khai-sí tī Pîng-lo̍k-iû(平樂遊) tsiú-lâu kah Hok-tsiu-á sai-hū o̍h Pah-khik.Tsa̍p-it huè ê sî-tsūn, Hiong-siân thàu-kuè si-jîn Ông Tsú-ho̍k(王子鶴) ê kài-siāu, khì kàu Tuā-tiū-tiânn ê Kiàm-lâu su-sio̍k(劍樓書塾) hiòng Tiō It-san o̍h siá hiong-liâm-si(香奩詩), kàu-ha̍k N̂g Jīm ê Hiong-tsháu tsian-ngóo tsù(香草箋偶註). Hiong-siân in-uī kah-ì tha̍k Hông-lâu bóng, him-siān tsú-kak Lîm Tāi-gio̍k, sóo-í kā piáu-jī hō-tsò Tāi-khing.

Hit tang-tsūn, Hiong-siân hōo lâng hō-tsò Tâi-uân sam-tāi bí-jîn, tàm Tuā-tiū-tiânn Íng-lo̍k-tsō tshiùnn King-hì, Liân Hîng ta̍k kang lóng tsáu khì hia kā phâng-tiûnn. Hiong-siân mā bat kàu Tâi-lâm Pó-bí-lâu(寶美樓) piáu-ián Jī tsìn-kiong(二進宮), Sam-liông kàu tsú(三娘教子), kah Tsè kang(祭江), tsin tsē sū-sin lóng uī i tshi-bê. Hiong-siân tuà tī Tâi-lâm ê sî-tsūn, Liân Hîng tsìng-sik siu i tsò tē-tsú, kà i Si-king, Tshóo-sû, kah Lí Siong-ún ê si-tsi̍p, Liân Hîng koh o-ló i kóng Kim tsik huí-jiân sîng-tsiong, put kiám Siā-tîng ēng sù.(今則斐然成章,不減謝庭詠絮。). Iáu-m̄-koh, nn̄g lâng pīng bô kiat-hun, Hiong-siân āu-lâi kè hōo Lô Siù-huī, siá si Būn hue(問花). Tān-sī, Lô Siù-huī suah pàng-sak i, tsáu khì kah Tshuà Phik-gîm tàu-tīn, nn̄g lâng tsiông-tshú lī-iân.

Hiong-siân tsin tsheh-sim, khai-sí tāi-liōng siá si, iōng Tāi-khing tsò pit-miâ, tâu-kó Tâi-uân ji̍t-ji̍t sin-pò, tshin-tshiūnn Tshiu-kám(秋感), Su-huâi(書懷), Mûi-hui(梅妃), kah Hô mûi-hui ūn(和梅妃韻) tō sī hit tang-sî ê tsok-phín.