Chìn (ông-tiâu)

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē

Chìn (晉; 265 nî - 420 nî), iā tiāⁿ-tiāⁿ hō-chòe Chìn-tiâu (晉朝), sī Tiong-kok le̍k-sú siōng ê chi̍t-ê ông-tiâu. In-ūi Éng-ka chi loān kap Ngó͘-ô͘ loān hôa ê hoat-seng, Chìn koh ē-ēng hun-chòe Se Chìn (265 - 316) kap Tong Chìn (317 - 420) nn̄g-ê thóng-tī sî-kî, ha̍p-chheng Lióng Chìn (兩晉).