Chu Hi

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tsu Hi.

Chu Hi (hàn. 朱熹; 1130 nî 10 goe̍h 22 ji̍t – 1200 nî 4 goe̍h 23 ji̍t) sī Tiong-kok Lâm Sòng sî-tāi ê chi̍t ūi tiat-ha̍k-ka, tī Hok-kiàn-lō͘ Iû-khe-koān (taⁿ Hok-kiàn-séng Sam-bêng-chhī Iû-khe-koān) chhut-sì. Jú-miâ Iû-lông (沋郎), sió-jī Kùi-iân (季延), piáu-jī Goân-hòe (元晦), chi̍t jī Tiōng-hòe (仲晦), chai-hō Hòe-am (晦庵) kap Khó-têng (考亭), boán-liân kiò Hòe-ong (晦翁), koh kiò chò Chí-iông Sian-seng (紫陽先生), Chí-iông Hu-chú (紫陽夫子), Chhong-chiu Pēng-só͘ (滄州病叟) kap Hûn-kok Ló-jîn (雲谷老人), sè-miâ Bûn (文), kiò Chu Bûn-kong (朱文公). I sī Lâm Sòng sî-tāi ê lí-ha̍k ha̍k-chiá, Thiâⁿ-Chu lí-ha̍k ê chi̍p-tāi-sêng-chiá, chun-chheng Chu-chú (朱子).

Chu Hi sī Thiâⁿ Hō kap Thiâⁿ Î ê sam-thoân tē-chú Lí Tông ê ha̍k-seng. Ka-kéng sàn-chhiah, chū sè-hàn tō chin khiáu.