Pêng-oē-jī

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chāmchhiau-chhoē
Sái Pêng-oē-jī siá ê «Sèng-keng»

Pîⁿ-oē-jī (Pêng-oē-jī) (Hàn-jī: 平話字, Bân-tang-gí: Bàng-uâ-cê), iā kiò choè Hok-chiu-oē Lô-má-jī, sī se-iûⁿ thoân-kàu-sū thè Bân-tang-gí Hok-chiu-oē siat-kè ê 1 chióng Lô-má-jī. Chiah Lô-má-jī àn 19 sè-kí boé khai-sí tī Hok-chiu ê Ki-tok-kàu kàu-hoē kap kàu-tô͘ lāi-té liû-hêng, kî-thaⁿ ê lâng to khoàⁿ m̄ bat.

Tiong-hoâ Bîn-kok sêng-li̍p í-āu, chèng-hú kiông-chè thui-kóng Hàn-gí (Kok-gí), kìm-chí peh-sèⁿ sái Lô-má-jī. Kin-á-ji̍t ê chin chè Hok-chiu lâng to khoàⁿ m̄ bat Pêng-oē-jī ah.

Koh Khoàⁿ[siu-kái | kái goân-sú-bé]