Tông Hiân-chong

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tông Hiân-chong

Tông Hiân-chong (唐玄宗, 685 nî 9 goe̍h 8 ji̍t – 762 nî 5 goe̍h 3 ji̍t), ia̍h sī hō choè Tông Bêng-hông (唐明皇), pún-miâ Lí Liông-ki (李隆基), sī Tiong-kok Tông-tiâu ê chi̍t ê hông-tè. I tī 712 nî kàu 756 nî chāi-ūi.