Tāi-tông Se-e̍k-kì

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: se̍h chām, chhiau-chhoē
Tāi-tông Se-e̍k-kì

Tāi-tông Se-e̍k-kì (大唐西域記), kán-chheng Se-e̍k-kì (西域記), sī iû Tiong-kok Tông-tiâu ū-miâ ê ko-seng Hiân-chōng kháu-su̍t, mn̂g-lâng tē-chú Piān-ki pian-chi̍p oân-sêng ê chok-phín. Tāi-tông Se-e̍k-kì646 nî oân-sêng, kì-lo̍k Hiân-chōng kiâⁿ-iû Ìn-tō͘ kap Se-e̍k 19 tang ê keng-kòe kap kiàn-bûn; kî-tiong pau-hâm tio̍h Sin-kiong kap Lâm Ìn-tō͘ chi̍t-pah sì-cha̍p gōa ê kok-ka ê hong-thó͘ jîn-chêng, thê-kiong tōa-liōng ê Ìn-tō͘ sú-liāu.