Tang-iûⁿ

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
跳至導覽 跳至搜尋
Chhōe kî-thaⁿ ēng-hoat, khòaⁿ Tang-iûⁿ (khu-pia̍t).

Tang-iûⁿ sī chi̍t-ê ì-sù chē khoán ê iōng-gí, siāng khoah-khǹg ê ì-sù sī kap Se-iûⁿ siong-tùi--ê, kui-ê Tang-hong sè-kài; mā ū khó-lêng piáu-sī kui-ê A-chiu; khah phó͘-thong ê chi̍t khoán ì-sù sī Ji̍t-pún, Tiâu-sián, kap Tiong-kok ûi chú ê chi̍t-ê bûn-hòa hoān-ûi, óa-kīn Tang A-chiu ê ēng-hoat; koh ū chi̍t chióng, sī kīn-taⁿ Tiong-kok tùi Ji̍t-pún ê chi̍t khoán kiò-hoat.

Kî-tha giân-gí[siu-kái | kái goân-sú-bé]

Oa̍t-lâm-gí, iā ū kap Tang-iûⁿ tùi-tâng ê Hàn-jī-gí, kiò chò Đông Dương, hoān-ûi kap Indochina beh kâng.