Hōng-soaⁿ-khu

Wikipedia (chū-iû ê pek-kho-choân-su) beh kā lí kóng...
Thiàu khì: Se̍h chāmchhiau-chhoē
Hōng-soaⁿ-khu tī Ko-hiông-chhī ê ūi-tì.

Hōng-soaⁿ-khu (鳳山區) sī Tâi-oân Ko-hiông-chhī ê chi̍t-ê khu, tang-bīn sī Tōa-liâu-khu, pak-bīn sī Chiáu-chhêng-khu, se-bīn chham Sam-bîn-khu, Lêng-ngá-khu, Chiân-tìn-khu kap Sió-káng-khu sio-chiap.

Tē-miâ[siu-kái]

"Hōng-soaⁿ" goân-té ê hoān-ûi tāi-kài sī kin-á-ji̍t Ko-hiông tē-khu, sī Chheng-kokTâi-oân só͘ siat ê koān, kiò Hōng-soaⁿ-koān, miâ ê lâi-goân sī chia chi̍t tè kiò "Hōng-soaⁿ" ê soaⁿ-lūn-tē. 1788 nî, Hōng-soaⁿ-koān ê koān-tī soah kàu Pi-thâu, tio̍h tī hiān-sî Hōng-soaⁿ-khu chhī-lāi, āu-boé koān-tī ê só͘-chāi tio̍h hong kiò chò sī "Hōng-soaⁿ".

Ji̍t-pún thóng-tī Tâi-oân liáu-āu, kái ēng "Ko-hiông" lâi hō chi̍t-ê tē-khu ê miâ, "Hōng-soaⁿ" tio̍h piàn chò sī chá-chêng Pi-thâu hit-ê siâⁿ-tìn ê miâ.